Cuồng Khuyển Trục Lôi Thanh

《狂犬逐雷聲》 kuáng quǎn zhú léi shēng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Nguyên ý là chó điên sủa theo tiếng sấm, luống công mà vô ích. Trong Thiền Lâm dùng cụm từ này để chỉ sự cố gắng phí công, hoặc Bản Chất đảo điên, chấp cái hư vô làm có thực. Tiếng dùng đồng loại là: Mê viên tróc Thủy Nguyệt (con vượn dại khờ mò trăng đáy nước).