Cuồng Huệ

《狂慧》 kuáng huì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tức là trí tuệ Tán Loạn. Cứ theo Quan Âm Huyền Nghĩa quyển thượng chép, thì có định mà không có tuệ, gọi là Si Định, ví như người đui cỡi ngựa mù, chắc chắn sẽ sa vào hầm hố, có tuệ mà không định, gọi Vua và Hoàng Hậu lễ Phật (Khắc ở hang đá Huyện Củng) là cuồng tuệ, ví như treo đèn trước gió, lắc lư không định thì soi vật không rõ.