Cung Kiến Na Bổ La Quốc
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cung kiến na bổ la, Phạm: Koíkaịapura. Còn gọi là Đồ kiến na bổ la quốc, Kiến na bổ la quốc. Tên một nước xưa thuộc nam Ấn Độ. Cứ theo Đại Đường Tây Vực Kí quyển 1 chép, thì nước này chu vi hơn năm nghìn dặm, đô thành rộng hơn ba mươi dặm, đất đai phì nhiêu, lúa mạ xanh tốt, khí hậu nóng bức, phong tục thô tháo - dân cư da đen, tính tình hung bạo, nhưng lại hiếu học, ham chuộng nghệ thuật, kính tín Phật Pháp, có hơn trăm ngôi Già Lam với Tăng Đồ hơn vạn người, học cả Đại Thừa và Tiểu Thừa, đền thờ trời vài trăm ngôi, Ngoại Đạo ở xen lẫn. Bên cạnh thành nhà vua có một đại Già Lam với hơn ba trăm vị tăng ở, trong chùa có để chiếc mũ báu của Thái tử Nhật thiết nghĩa thành. Về phía bắc đô thành có rừng cây Đa La, lá dài, rộng, màu láng bóng, được cung cấp cho các nước dùng để viết sách. Mạn tây nam đô thành có Tốt Đổ Ba do vua A dục kiến tạo. Truyền thuyết nói rằng có hai trăm ức La hán đã từng ở đây hiện đại Thần Thông, hóa độ Chúng Sinh. [X. Đại Từ Ân Tự Tam Tạng Pháp Sư Truyện Q. 4. - Thích Ca Phương Chí Q.hạ].