Cốt Nhân
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
I. Cốt Nhân. Người còn trơ bộ xương. Da thịt của Thân Thể đều đã nát rữa, chỉ còn Lại Bộ xương - người tu Bất Tịnh Quán, Cửu Tưởng, Bát bội xả, phải Quán Tưởng tướng này. Cho nên Hành Giả thường vẽ tướng xương khô làm đối tượng để Thành Tựu Quán Tưởng của mình. Hành sự sao tư trì kí quyển hạ phần 2 đoạn 3 bảo, Cốt Nhân là bức tranh vẽ bộ xương khô, để Hành Giả nương vào đó mà tu phép Thiền [X. Thích Thị Yếu Lãm Q.hạ].
II. Cốt Nhân. Chỉ người bần tướng. Cảnh Đức Truyền Đăng Lục quyển 9 Qui sơn linh hựu chương (Đại 51,264 hạ), nói: Hòa Thượng là Cốt Nhân, kia là núi thịt, nếu Hòa Thượng ở thì đồ chúng chẳng đầy nghìn.
II. Cốt Nhân. Chỉ người bần tướng. Cảnh Đức Truyền Đăng Lục quyển 9 Qui sơn linh hựu chương (Đại 51,264 hạ), nói: Hòa Thượng là Cốt Nhân, kia là núi thịt, nếu Hòa Thượng ở thì đồ chúng chẳng đầy nghìn.