Cộng Thiên

《共天》 gòng tiān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tức là Danh Hiệu của đức Thích tôn ở đời Quá Khứ khi Ngài làm Chuyển Luân Thánh Vương vào thời đức Như Lai Phổ thủ. Kinh Phật tạng quyển hạ (Đại 15, 797 hạ), nói: Lúc bấy giờ, ta mệnh chung ở cõi trời Phạm Thế, sinh vào cõi Diêm Phù Đề làm Chuyển Luân Thánh Vương, hiệu là Cộng Thiên. Thời ấy, người ta sống chín vạn tuổi.