Công Dận

《公胤》 gōng yìn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Kōin, 1145-1216: vị tăng sống vào khoảng giữa hai Thời Đại Bình An và Liêm Thương, hiệu là Minh Vương Viện (), cháu của Nguyên Nhã Tuấn (), con của vị tăng Hành Hiển (); có thuyết cho là con của Hiến Tuấn (). Ông theo làm Đệ Tử của Hiền Giác ()Viên Thành Tự (, Onjō-ji), học Hiển Mật và được công nhận là Pháp Khí của Phật Pháp, rồi được truyền thọ phép Quán Đảnh và trở thành A Xà Lê. Ông được triều đình và lớp Quý Tộc tin sùng, đặc biệt là được sự tôn kính của hậu Bạch Hà Pháp Hoàng (); thường được cung thỉnh về Liêm Thương (, Kamakura) để truyền đạo. Hơn nữa, ông còn được sự tín nhiệm của Hậu Điểu Vũ Thượng Hoàng (), rồi cùng làm Phật Sự với Pháp Hoàng, và trở thành Tăng Chánh. Sau đó, vào năm 1205, rồi 1209, ông được cử làm chức Trưởng Lại () của Viên Thành Tự, và năm 1208 thì làm Biệt Đương () của Pháp Thắng Tự (). Tương truyền ông rất thâm giao với vị Trưởng Lại ngày trước là Thật Khánh (), và có mối quan hệ thâm tình với Nội Đại Thần Nguyên Thông Thân (, Minamoto-no-Michichika). Trước tình hình Tịnh Độ Tông của Nguyên Không (, Genkū) chiếm ưu thế mạnh, nhân đọc qua bộ Tuyển Trạch Niệm Phật Tập () do Nguyên Không trước tác, Công Dận có ý định muốn đả phá nội dung của bộ này, bèn viết Bản Tịnh Độ Quyết Nghi Sao (). Tuy nhiên, ông lại tình cờ hội hội ngộ với Nguyên Không, rồi lắng nghe vị này thuyết giảng, và cuối cùng quy y theo giáo thuyết ấy; vì thế ông đã hủy bỏ đi trước tác của ông để trở thành một nhà Niệm Phật rất nhiệt tâm. Khi Nguyên Không qua đời, chính ông đã quản lý việc Phật Sự này. Lại nữa, chính Đạo Nguyên (, Dōgen), người khai sáng ra Tào Động Tông Nhật Bản, lần đầu tiên có đến vấn pháp với Công Dận; nhưng chính Công Dận lại khuyên Đạo Nguyên nên đến học pháp với Vinh Tây (西, Eisai)Kiến Nhân Tự (, Kennin-ji). Công Dận có sở trường về Hòa Ca, những bài vịnh của ông cũng được đăng tuyển trong Sắc Soạn Tập (). Ông qua đời vào ngày 24 (có thuyết cho là ngày 20) tháng 6 năm 1216, thọ 72 tuổi.