Chuyển Pháp Luân Cái

《轉法輪蓋》 zhuǎn fǎ lún gài

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Còn gọi là Nhân Thiên cái, Bạch Cái. Là chiếc lọng (ô, dù) đuợc treo phía trên tòa cao của người Thuyết Pháp trong Pháp Đường. Bắt nguồn từ Ấn Độ, người ta dùng nó để che nắng, che mưa, về sau, các chùa viện dùng làm một trong các đồ Trang Nghiêm. (xt. Cái).