Chương Sở Tri Luận
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Gồm 2 quyển. Do Phát hợp Tư Ba (Tạng: Hphags - pa, 1239 - 1280) đời Nguyên trứ tác, Sa La Ba dịch. Thu vào Đại chính tạng tập 32. Nguyên bản là tiếng Tây tạng hoặc tiếng Mông cổ, nay đã không còn. Bản Hán dịch chia làm năm phẩm, phẩm Khí Thế Gian thứ nhất, trình bày thuyết núi Tu di, tức là Thế Giới quan truyền thống của Phật giáo và Bốn Đại châu. Phẩm Tình Thế Giới thứ hai, trình bày thuyết Lục Đạo Địa Ngục, ngã quỉ v.v... nguồn gốc của Chuyển Luân Thánh Vương, sự hưng thịnh của Phật giáo tại Ấn Độ, gia phổ của đức Thích tôn, tiếp đó là trình bày hệ phổ vương triều của Tây tạng, Mông cổ và trạng huống truyền bá Phật giáo. Phẩm Đạo pháp thứ ba, chia thứ tự tu hành làm năm giai đoạn là Tư ương đạo, Gia Hành Đạo, Kiến Đạo, Tu đạo và Vô học đạo. Phẩm Quả pháp thứ tư, trình bày các tướng khác nhau của quả Phật, thuyết minh bốn quả Sa Môn cho đến các Pháp Quả thượng mười lực, bốn vô úy v.v... Phẩm Vô Vi pháp thứ năm, bàn về cảnh giới Vô Vi, tức nói rõ ba pháp Vô Vi Hư Không v.v... cuối cùng lại dùng năm Pháp Khí (Thế Giới), Tình (Thế Giới), Đạo (pháp), Quả (pháp) và Vô Vi (pháp) tóm thâu tất cả các pháp Sở Tri (bị biết). Căn cứ vào lời ghi ở sau sách, thì sách này là sách Phật giáo cương yếu mà Đế Sư Phát hợp Tư Ba đã vì Hoàng thái tử mà viết ra. Nội dung giáo lý được trình bày trong sách đại khái đã theo luận Câu xá mà thành, nhưng cũng có kiến giải độc đáo của Tác Giả - chẳng hạn như Tác Giả đem thuyết bốn kiếp của luận Câu xá và thuyết ba kiếp của luận Bà Sa mà chiết trung thành thuyết sáu kiếp Trung, Thành, Trụ, Hoại, Không, Đại, có thể coi đây là quan điểm rất đặc thù của cuốn sách. Lại nữa, quan niệm về Vương thống Bản Địa Thùy Tích của sư, đã trở thành viên ngọc quí cho các sách lịch sử của Mông cổ đời sau. [X. Đại minh trùng san Tam Tạng Thánh Giáo Mục Lục - Duyệt tạng tri tâm Q. 40.].