Chung Lâu
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Lầu chuông. Tục gọi là Chung chàng đường (nhà đánh chuông), Chung đường, Chung đài, Điếu chung đường (nhà treo (câu) chuông). Là một trong bảy nhà. Tức là nhà treo Phạm Chung (chuông lớn) trong các chùa viện. Thời xưa, đối nhau với lầu kinh, bây giờ thông thường đối nhau với lầu trống ở hai bên đầu chùa. Lầu chuông tuy bắt nguồn từ chuông pha lê treo ở nhà Vô thường trong Tinh Xá Kì viên tại Ấn Độ, nhưng Ấn Độ và Tích lan không thấy có làm lầu chuông, duy có Trung Quốc, Nhật bản là đặt lầu chuông. Ngoài ra, theo Tự tháp kí bình khang phường mục Bồ Tát tự chép, thì ngày xưa đặt lầu chuông ở phía đông. [X. Chi Na Phật giáo sử tích Q. 4., Q. 5.].