Chứng Không

《証空》 zhèng kōng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shōkū, 1177-1247: vị Tăng của Tịnh Độ Tông sống vào khoảng đầu và giữa thời Liêm Thương, Tổ của Dòng Tây Sơn (西), húy là Chứng Không (), thường được gọi là Tây Sơn Thượng Nhân (西), Tây Sơn Quốc Sư (西), hiệu là Giải Thoát Phòng (), Thiện Huệ Phòng (), Thụy Hiệu là Giám Trí Quốc Sư (); xuất thân vùng Kyoto, con trai trưởng của vị Quyền Trưởng Quan Kami vùng Gia Hạ (, Kaga) là Nguyên Thân Quý (). Lúc nhỏ, ông được vị Nội Đại Thần Cửu Ngã Thông Thân () nuôi dưỡng, rồi đến năm 1190 thì theo hầu Nguyên Không (, Genkū, tức Pháp Nhiên) mà học Tịnh Độ Giáo. Năm 1204 ông ký tên vào bản Bảy Điều Răn Dạy để đối phó với sự đàn áp của đồ chúng Thiên Thai Tông. Ông đã từng theo hầu hạ Nguyên Không trong suốt 23 năm trường, và kế thừa Viên Đốn Giới. Sau khi thầy qua đời, ông đến sống ở Vãng Sanh Viện (), tức Tam Cô Tự (), ngôi chùa do Từ Viên () Phó Chúc lại, và giảng thuyết về giáo lý của Thiện Đạo (). Những người thuộc tầng lớp Quý Tộc quy y theo ông rất nhiều, nên trong vụ đàn áp mãnh liệt của Tỷ Duệ Sơn vào năm 1227, ông được miễn tội. Đến năm 1229, ông đến tham bái Đương Ma Tự () ở vùng Đại Hòa (, Yamato), từ đó về sau, ông chuyên tâm làm cho phổ cập hóa pháp tu Đương Ma Mạn Trà La (). Dòng phái của ông được gọi là Dòng Tây Sơn. Trước tác của ông để lại có Quán Môn Yếu Nghĩa Sao () 41 quyển, Quán Kinh Sớ Tha Bút Sao () 14 quyển, Quán Kinh Bí Quyết Tập () 20 quyển, Đương Ma Mạn Trà La Chú Ký () 10 quyển, v.v.