Chứng Đại Bồ Đề

《證大菩提》 zhèng dà pú tí

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Có nghĩa là chứng được quả Phật. Chính Giác của đức Phật, gọi là Đại Bồ Đề. Kinh Đại Pháp Cự Đà La Ni quyển 2 (Đại 21, 667 thượng), nói: Như Lai Chính Giác từ bi thương xót (...) thông suốt thấy rõ hết thảy các pháp, được hết thảy trí, Chứng Đại Bồ Đề, chỉ vì muốn khiến Chúng Sinh được yên vui.