Chú Tâm

《咒心》 zhòu xīn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tâm, chỉ tinh yếu. Chú Tâm có nghĩa là sự tinh yếu trong các chú. Cứ theo kinh Đại Phật đính thủ lăng nghiêm quyển 7 chép, thì đức Phật đã từng lấy chú Thủ lăng nghiêm làm Chú Tâm và bảo Đại chúng rằng, mười phương Như Lai nhờ Chú Tâm này mà Thành Tựu được Vô thượng chính đẳng Chính Giác. Lại nữa, mười phương Như Lai trì Chú Tâm này, có thể ở mười phương xoa đầu Thụ Kí. Lại như chú trong Bát Nhã tâm kinh, cũng là tinh yếu trong chú, cũng có thể gọi là Chú Tâm. [X. Thiền Lâm Tượng Khí Tiên đệ thập thất loại Phúng xướng môn].