Chơn Nhiên

《眞然》 zhēn rán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shinzen, 804/812?-898: vị tăng của Chơn Ngôn Tông Nhật Bản, sống vào đầu thời Bình An, Tự Trưởng đời thứ 6 của Đông Tự (, Tō-ji), húy là Chơn Nhiên (), thường gọi là Trung Viện Tăng Chánh (), Hậu Tăng Chánh (), xuất thân vùng Đa Độ (, Tado), Tán Kì (, Sanuki), họ Tá Bá (). Ban đầu ông theo hầu Không Hải (, Kūkai), rồi đến năm 831 thì thọ phép Quán Đảnh với Chơn Nhã (, Shinga), đến năm 834 thì được Không Hải Phó Chúc cho xây dựng già lâm ở Cao Dã Sơn. Năm 836, ông cùng với Chơn Tế (, Shinzei) có ý định sang nhà Đường cầu pháp, nhưng vì phong ba bão táp dữ dội nên sự việc bất thành, cuối cùng vào năm này ông đến trú tại Thái Long Tự () ở vùng A Ba (, Awa) và soạn bản Duyên Khởi của chùa này. Năm 861, ông làm đơn xin mượn bộ Tam Thập Thiếp Sách Tử () để xem. Vào năm 883 thì được cử làm Quyền Thiếu Tăng Đô. Đến năm sau, ông làm Tự Trưởng đời thứ 6 của Đông Tự, rồi đến năm 889, do vì ông mang bộ sách này về Cao Dã Sơn, nên từ đó tạo sự phân tranh với Đông Tự. Suốt trong 56 năm tận lực chỉnh bị cho Cao Dã Sơn, ông đã dưỡng thành một số Đệ Tử nổi danh như Thọ Trường (), Vô Không (), Duy Thủ (), Thánh Bảo (), v.v. Trước tác của ông để lại có Vô Chướng Kim Cang Thứ Đệ () 1 quyển, Nhiếp Nhất Thiết Phật Đảnh Luân Vương Niệm Tụng Pháp () 1 quyển, Chơn Nhiên Tăng Chánh() 1 quyển, Hoan Hỷ Thiên Cúng Pháp () 1 quyển, v.v.