Chính Vị
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tức là vị đại ngộ, là cảnh giới không có Phiền Não, cũng tức là Niết Bàn Vô Vi do Thanh Văn chứng thấy được.
I. Chính Vị. Chỉ Niết Bàn của Tiểu Thừa. Kinh Duy Ma phẩm Vấn tật (Đại 14, 545 hạ), nói: Tuy quán xét các pháp chẳng sinh, nhưng không vào Chính Vị.
II. Chính Vị. Chỉ Pháp Tính. Trong Thiền Môn gọi Chân Như tồn tại tràn khắp là Chính Vị, là Bản Thể của các pháp - là từ ngữ đối lại với Bàng Vị (vị bên cạnh tức là không chính) là các Hiện Tượng Sai Biệt. Cảnh Đức Truyền Đăng Lục quyển 22 (Đại 51, 380 hạ) nói: Tăng hỏi: ‘Trong Chính Vị còn có người Thành Phật không?’. Sư hỏi lại: ‘Chúng Sinh là ai?’. Tăng nói: ‘Nếu như vậy thì tất cả Thành Phật hết?’. Sư nói: ‘Chính Vị ta còn lại’. Tăng hỏi: ‘Chính Vị là thế nào?’. Sư nói: ‘Ngươi là Chúng Sinh’. [X. Bích Nham Lục tắc 73].
I. Chính Vị. Chỉ Niết Bàn của Tiểu Thừa. Kinh Duy Ma phẩm Vấn tật (Đại 14, 545 hạ), nói: Tuy quán xét các pháp chẳng sinh, nhưng không vào Chính Vị.
II. Chính Vị. Chỉ Pháp Tính. Trong Thiền Môn gọi Chân Như tồn tại tràn khắp là Chính Vị, là Bản Thể của các pháp - là từ ngữ đối lại với Bàng Vị (vị bên cạnh tức là không chính) là các Hiện Tượng Sai Biệt. Cảnh Đức Truyền Đăng Lục quyển 22 (Đại 51, 380 hạ) nói: Tăng hỏi: ‘Trong Chính Vị còn có người Thành Phật không?’. Sư hỏi lại: ‘Chúng Sinh là ai?’. Tăng nói: ‘Nếu như vậy thì tất cả Thành Phật hết?’. Sư nói: ‘Chính Vị ta còn lại’. Tăng hỏi: ‘Chính Vị là thế nào?’. Sư nói: ‘Ngươi là Chúng Sinh’. [X. Bích Nham Lục tắc 73].