Chân Phật Đệ Tử
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Là Đệ Tử chân chính của đức Phật. Cứ theo kinh Đại Bát Nhã quyển 10 chép, thì nếu người nào biết được hết thảy pháp do đức Phật nói, đều là Hư Vọng chẳng thực, lại có thể biết rõ thực tướng các pháp, tu hành Bát Nhã Ba La Mật, gần với A Nậu Đa La Tam Miệu Tam Bồ Đề, thì gọi là Chân Phật tử. Luận Đại trí độ quyển 99 thì bảo, người có thể chứng được thực tướng của các pháp thì tức là Phật - những người tuy chứng được thực tướng của các pháp, nhưng có Sai Biệt, thì là Tu đà hoàn cho đến Bích Chi Phật và Đại Bồ Tát, được gọi là Chân Phật Đệ Tử. [X. kinh Vô lượng thọ Q.hạ].