Chân Ảnh

《真影》 zhēn yǐng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Còn gọi là Chân tượng, Chân nghi, gọi tắt là Chân. Ý là Ảnh Tượng của thân thật, chia làm hai loại đắp vẽ và chạm trổ. Tại Ấn Độ, tượng Phật và Bồ Tát khá thịnh hành, nhưng tượng các bậc Danh ĐứcThiện Tri Thức thì rất ít. Tại Trung Quốc, về sau rất thịnh hành - Chân Ảnh của Phật, Bồ Tát, Cao Tăng Đại Đức, các bậc đế vương truyền ở đời không ít. Tượng lại chia làm toàn mình, nửa mình - nhà Thiền gọi tượng nửa mình là Đính tượng....., nay còn lại rất nhiều tác phẩm, trong nhà Tổ, nhà Khai Sơn các Tông Phái đều có đặt tượng các Tổ Sư. Lại nữa, trong nghi thức an táng các bậc tôn túc, có thiết trí một cỗ khám rồi đặt tượng nửa mình của người quá cố trong đó, gọi là Chân khám. [X. Lương Cao Tăng Truyện Q. 1.].