Căn Bản Pháp Luân
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Một trong ba Pháp Luân do ngài Cát Tạng thuộc tông Tam Luận lập ra. Chỉ cho giáo pháp của kinh Hoa nghiêm. Nghĩa là khi đức Phật mới thành đạo, Ngài nói kinh Hoa nghiêm, lúc đó, đức Phật chỉ nói Pháp Môn một nhân một quả cho hàng Bồ Tát nghe, đây là giáo pháp căn bản. Nhưng, những người Độn Căn ít phúc không thể hiểu được Pháp Môn căn bản này,nên đức Phật phải tùy theo Căn Cơ mà Hoá Độ, Ngài mới diễn nói giáo pháp năm thời khiến mọi người đều có thể lãnh hội, Ngộ Nhập. [X. Pháp hoa du ý Q.thượng].