Cam Lồ

《甘露》 gān lù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: amṛta, Pāli: amata: âm dịch là A Mật Rị Đa () A Mật Lật Đa (), ý dịch là Bất Tử (, không chết), Bất Tử Dịch (, chất dịch Bất Tử), Thiên Tửu (, rượu trời), là loại thuốc thần diệu Bất Tử, rượu linh trên trời. Trong kinh Phệ Đà (Veda) có nói rằng Rượu Tô Ma là loại mà các vị thần thường hay uống, khi uống nó vào có thể không già, không chết, vị của nó ngọt như mật, cho nên gọi là Cam Lồ. Người ta còn lấy Cam Lồ để ví cho Pháp Vị nhiệm mầu của Phật Pháp, có thể trưởng dưỡng thân tâm của Chúng Sanh. Trong Mật Giáo gọi nước quán đảnh của hai bộ Bất Nhị Chơn Ngôn là Bất Tử Cam Lồ (). Trong Chú Duy Ma Kinh (, Taishō 38, 395) quyển 7 có đoạn rằng: “Chư Thiên dĩ chủng chủng danh dược trữ hải trung, dĩ bảo sơn ma chi, linh thành Cam Lồ, thực chi đắc tiên, danh Bất Tử Dược (, Các vị trời dùng nhiều loại thuốc hay đỗ vào trung biển, lấy núi báu mài với thuốc ấy, khiến thành Cam Lồ, ăn nó vào thành tiên, gọi là thuốc Bất Tử)”, hay “Thiên Thực vi Cam Lồ vị dã, thực chi trường thọ, toại hiệu vi Bất Tử thực dã (, Thức ăn của trời có vị Cam Lồ, ăn vào thì sống lâu, ấy mới gọi là thức ăn Bất Tử)”. Hơn nữa, trong Vô Lượng Thọ Kinh (, Taishō 12, 271) quyển thượng cũng có cho biết rằng: “Bát Công Đức thủy, trạm nhiên doanh mãn, thanh tịnh hương khiết, vị như Cam Lồ (滿, Nước có tám thứ Công Đức vốn vắng lặng, đầy đủ, trong sạch, thơm tinh khiết, mùi vị của nó như Cam Lồ).” Tại Giang Thiên Thiền Tự () ở Trấn Giang (), Giang Tô (), Trung Quốc có 2 câu đối tương truyền do Hoàng Đế Càn Long (, tại vị 1735-1795) ban tặng là: “Cam Lồ Thường Lưu Công Đức hải, hương vân diêu ánh Phổ Đà Sơn (, Cam Lồ thường chảy Công Đức biển, mây hương xa sáng Phổ Đà Sơn).” Trong Tỳ Ni Nhật Dụng Thiết Yếu (, Taishō No. 1115) quyển 1 có bài kệ Tẩy Bát (, Rửa Chén) có liên quan đến Cam Lồ như: “Dĩ thử Tẩy Bát thủy, như thiên Cam Lồ vị, thí dữ chư Quỷ Thần, tất giai hoạch bão mãn. Án, ma hưu ra tất tá ha (滿, lấy nước rửa bát này, như vị Cam Lồ trời, ban cho các Quỷ Thần, tất đều được no đủ. Án, ma hưu ra tất tá ha).”