Cam Hách Thuỵ Thạch Quật

《甘赫瑞石窟》 gān hè ruì shí kū

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cam hách thụy, Phạm: Kaịhari. Là hang đá trên núi Sa nhĩ tuyết đức (Salsette) ở nam Ấn Độ. Cách Khải lợi á na (Phạm: Kalyàịa hoặc Kalyàịì) độ bốn mươi cây số, cách Mạnh mãi (Bombay) về phía đông bắc khoảng ba mươi hai cây số, là hang đá do vương triều Án đạt la (Phạm: Andhra) khai quật vào thế kỉ thứ hai Tây lịch. Trước hang, trên vách có Cao nhục điêu được coi là kiểu cách truyền thống của trung Ấn Độ. Chính giữa hang đặt cái tháp Xá Lợi, hai bên tả hữu đều tạo thượng Phật đứng cao khoảng sáu mét, trên các cột gần nhau ở hai bên, củng tròn, òm móc đều có chạm trổ Hình Tượng Phật nhỏ, cúng dường Xá Lợi, Chư Thiên đang bay, cùng các hoa văn trang trí rất tinh tế. Đây là những cấu trúc của thế kỉ thứ VII còn sót lại. [X. Thế Giới mĩ thuật toàn tập thứ 3; A. Cunningham: Ancient Geography of India; J. Ferguson; Cave Temples of India].

Cam Hách Thuỵ Thạch Quật. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/cam-hach-thuy-thach-quat. Truy cập 06/04/2026.