Bồng Lai

《蓬萊》 péng lái

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có mấy nghĩa khác nhau. (1) Chỉ Bồng Lai Sơn (), tên ngọn núi thần trong truyền thuyết cổ đại, cũng thường chỉ chung cho cảnh tiên. Như trong Sử Ký (), thiên Phong Thiền Thư (), có ghi lại rằng: “Tự Uy, Tuyên, Yến Chiêu sử nhân nhập hải cầu Bồng Lai, Phương Trượng, Doanh Châu, thử tam thần sơn giả, kỳ phó tại Bột Hải trung (使, từ thời vua Uy [Tề Uy Vương, 378-320 ttl.], Tuyên [Tề Tuyên Vương, 350-301 ttl.], Yến Chiêu [tức Tương Vương, ?-279] đã cho người vào biển tìm Bồng Lai, Phương Trượng, Doanh Châu; ba ngọn núi thần này, gắn liền nhau ở trong Bột Hải).” Hay trong tác phẩm Vô Xuân Ký (), phần Thuyết Kiếm (), của Vương Lăng (, ?-?) nhà Minh có câu: “Tha bổn Bồng Lai tiên chủng, ngẫu nhiên ký tích Nhân Gian (, người ấy vốn hạt giống tiên ở chốn Bồng Lai, ngẫu nhiên lưu dấu chốn Nhân Gian).” Trong Hoa Nghiêm Kinh Sớ Chú (, Tục Tạng Kinh Vol. 7, No. 234) cũng khẳng định rằng: “Tiên Nhân sơn giả, tương truyền thị Đông Hải Bồng Lai Sơn (, núi Tiên Nhân tương truyền là Bồng Lai Sơn ở biển Đông).” (2) Trong Hậu Hán Thư (), Truyện Đậu Chương (), có đoạn rằng: “Thị thời học giả xưng Đông Quán vi Lão Thị tàng thất, Đạo gia Bồng Lai Sơn (, học giả lúc bấy giờ gọi Đông Quán là nhà tàng ẩn của Lão Tử, là Bồng Lai Sơn của Đạo gia).” Cho nên, sau này người ta dùng từ Bồng Lai để chỉ cho nhà Bí Mật. Như trong bài Đăng Bí Thư Tỉnh Các Thi Tự () của Dương Quýnh (, 650-692) nhà Đường có câu: “Chu vương quần ngọc chi sơn, Hán đế Bồng Lai chi thất (, núi đủ thứ ngọc của Chu vương, nhà Bí Mật của Hán đế).” (3) Chỉ cho Bồng Lai Cung. Như trong bài thơ Túc Tích (宿) của Đỗ Phủ (, 712-770) nhà Đường có câu: “Túc tích thanh môn lí, Bồng Lai trượng sổ di (宿, xưa kia cổng xanh biếc, Bồng Lai muôn trượng xa).”