Bổng Hát

《棒喝》 bàng hè

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: phương pháp tiếp độ của vị thầy đối với người Đệ Tử bằng cách đánh bằng gậy hay la hét, tỷ dụ như cây gậy của Hoàng Bá Hy Vận (, ?-?)Đức Sơn Tuyên Giám (, 780-865), tiếng hét của Lâm Tế Nghĩa Huyền (, ?-866), v.v.