Bồ Tát Tứ Pháp

《菩薩四法》 pú sà sì fǎ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Theo luận Du Già sư địa quyển 47 phẩm Du Già xứ phần, thì người tu hạnh Bồ Tát, phải tu tập bốn pháp dưới đây:
1. Thiện tu sự nghiệp, nghia là Hành Giả phải tu rộng rãi các hạnh Bố Thí, trì giới, Nhẫn Nhục, Tinh Tiến, thiền định, trí tuệ v.v...2. Phương Tiện Thiện Xảo, nghĩa là đối với những Chúng Sinh chưa vào Phật Pháp, Hành Giả nên tìm cách đưa họ vào; người đã vào rồi thì giúp họ được thành thục; người đã thành thục thì làm cho họ được giải thoát, và đặt ra những Phương Tiện giúp Chúng Sinh được Lợi Ích.
3. Nhiêu Ích ư tha, nghĩa là Hành Giả phải thực hiện những hạnh Bố Thí, ái ngữ, lợi tha, hoặc cùng làm các việc tốt lành để Chúng Sinh được yên vui.
4. Vô đảo Hồi Hướng, nghĩa là với tất cả nghiệp lành hạnh lành Hành Giả đã tu đều đem Hồi Hướng cho Chúng Sinh, cầu mong cùng chứng Vô thượng chính đẳng Bồ Đề, chứ không cầu Quả Báo Thế Gian.