Biệt Phó Chúc

《別付屬》 bié fù shǔ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Giao phó dặn dò riêng. Chỉ sự Phó Chúc Pháp Môn trong phẩm Thần Lực của kinh Pháp hoa. Cũng gọi bản hóa biệt phó, đối lại với Tổng Phó Chúc, . (trao phó dặn dò chung), hợp lại gọi là Tổng Biệt nhị phó. Phó Chúc, nghĩa là trao phó kinh pháp, rồi cứ theo lời dặn dò mà truyền bá, cũng gọi Chúc lụỵ. Kinh Pháp hoa quyển 6 phẩm Như Lai Thần Lực nói, đức Phật Thị Hiện mười thứ Thần Lực lớn, đặc biệt đem Pháp Môn trong phẩm Thọ Lượng Phó Chúc cho các vị Đại Bồ Tát bản hóa. Ngài Thiên thai Trí Khải chia phẩm này làm bốn đoạn: Xưng thán, Kết yếu, Khuyến tưởng và Thích Phó Chúc. Kết yếu tức là Phó Chúc năm chữ Diệu Pháp Liên Hoa Kinh tâm yếu của kinh pháp hoa, và khi hoằng dương Pháp hoa thì đặc Biệt Phó Chúc năm chữ tâm yếu này cho những người Căn Cơ thấp kém nhất trong đời Mạt Pháp. Như vậy, pháp được Phó Chúc là năm chữ Diệu Pháp Liên Hoa Kinh, còn người được Phó Chúc là hàng Bồ Tát bản hóa, đây là Biệt Phó Chúc.