Biệt Hoặc
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Hoặc (Phiền Não) riêng. Đối lại với Thông Hoặc (hoặc chung). Chỉ cho Trần sa hoặc và Vô Minh hoặc trong ba hoặc. Đây là những hoặc mà Bồ Tát Biệt Giáo phải dứt trừ, nên gọi là Biệt Hoặc. Trong khi giáo hóa Chúng Sinh, lẽ ra Bồ Tát phải thông suốt vô lượng vô số Pháp Môn nhiều như bụi cát (trần sa), nhưng vì tâm tính mờ tối, không thể thông suốt hết vô số Pháp Môn như bụi cát này để có thể giáo hóa một cách Tự Tại, vẫn còn chướng Hóa Đạo (cản trở việc giáo hóa truyền đạo), cho nên gọi là Trần sa hoặc. Còn Vô Minh hoặc là hoặc làm mê mất lí thể căn bản mà che lấp lí Trung Đạo thực tướng. Dứt trừ được Biệt Hoặc này thì có thể Thành Phật. [X. luận Đại trí độ Q. 27.; Pháp Hoa Huyền Nghĩa thích tiêm Q. 3. phần dưới; Ma Ha Chỉ Quán Q. 6.]. (xt. Tam Hoặc).