Biến Hoá Độ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cõi nước được biến hóa ra. Là một trong ba cõi, một trong năm cõi, hoặc một trong bốn cõi, nơi thân đức Phật ở, do tông Duy Thức lập ra. Gọi tắt là Hóa độ. Tức là cõi nước trong đó thân biến hóa của đức Phật cư trú. Cứ theo luận Thành Duy Thức quyển 10 nói, thì cõi biến hóa là do Nhân Duyên các kiếp xa xưa đức Phật tu hành lợi tha, vô lậu, cõi Phật sạch, nhơ nay đã thành thục, nên Ngài dùng sức Đại Từ Đại Bi của trí Thành sự (trí Thành Sở Tác), thích ứng với Cơ Nghi của hàng Bồ Tát chưa lên địa vị, hàng Nhị Thừa, Dị Sinh và Chúng Sinh trong sáu đường mà Thị Hiện ra các loại cõi nước trong sạch, nhớp nhúa... Đại Thừa Pháp Uyển Nghĩa Lâm Chương quyển 7 (Đại 45, 369 trung), nói: Cõi biến hóa gồm cả cõi trong sạch, cõi nhớp nhúa. [X. Phật Địa Kinh Luận Q. 1.]. (xt. Hóa Độ).