Bảo Ninh Nhân Dũng

《保寧仁勇》 bǎo níng rén yǒng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Hōnei Ninyū, ?-?: vị tăng của Phái Dương Kì thuộc Lâm Tế Tông Trung Quốc, sống vào khoảng dưới thời nhà Tống, xuất thân Tứ Minh (, Tỉnh Triết Giang). Ban đầu ông học giáo lý Thiên Thai, rồi chuyển sang Thiền và đến tham yết Tuyết Đậu Trùng Hiển (). Sau nghe Dương Kì Phương Hội () đang tuyên dương giáo pháp tại Vân Cái (), ông đến Tham Học và ngộ được Thiền chỉ. Sau khi Phương Hội qua đời, ông cùng với bạn Đồng Tham học là Bạch Vân Thủ Đoan () đi du phương đó đây, cuối cùng đến trú tại Bảo Ninh Tự (), Kim Lăng (, Tỉnh Giang Tô) và tận lực xiển dương Thiền Phong của mình. Đệ Tử của ông có Thọ Thánh Trí Uyên (), Thọ Thánh Sở Văn (), Bảo Tích Tông Ánh (), Cảnh Phước Nhật Dư (), v.v. Ông có tác phẩm Bảo Ninh Dũng Thiền Sư Ngữ Lục () 1 quyển với lời tựa của Dương Kiệt () ghi năm đầu (1078) niên hiệu Nguyên Phong (). Chính ông và Thủ Đoan đã cùng nhau biên tập bộ Viên Châu Dương Kì Hội Hòa Thượng Ngữ Lục ().