Bảo Ninh Tự

《保寧寺》 bǎo níng sì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vị trí chùa nằm trong nội thành Nam Kinh tỉnh Giang tô. Do ngài Khang Tăng Hội, vị tăng người Tây Thiên Trúc, sáng lập vào năm Xích ô thứ 4 (241) đời Ngô đại đế thời Tam Quốc. Ở thời Lưu Tống nam triều, được gọi là Kì viên tự. Khoảng năm Khai nguyên (713-741) đổi là Trường khánh tự. Trong năm Bảo đại (943-957), lại đổi là Phụng tiên tự. Đến khoảng năm Thái bình hưng quốc (976-984) đời Tống, nhà vua ban tên hiệu là Bảo Ninh Tự. Trong chùa có các kiến trúc như đài Phượng hoàng, tháp trắng, điện Quan âm, nhà La hán, nhà Thủy lục v.v..., chư tăng trong chùa độ năm trăm người. Đến năm Chính hóa thứ 7 (1117), nhà vua ra lệnh đổi tên là Thần tiêu cung. Niên hiệu Kiến viêm năm đầu (1127) lại lấy làm Hành cung và như thế là chùa bị bỏ hẳn. Lại chùa này lấy tổ Pháp dung ở núi Ngưu Đầu làm Tổ Sư Khai Sơn, đã một thời cực thịnh, trước sau có các vị Cao Tăng như Tuệ đồng ở Phụng tiên, Nhân Dũng chùa Bảo ninh, Thanh Mậu ở Cổ lâm trụ trì. [X. Kim Lăng Phạm Sát Chí Q. 48.].