Bất Thoái Độ

《不退土》 bù tuì tǔ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tịnh Độ không trở lui. Tức chỉ Thế Giới Cực Lạc của đức Phật A di đà ở phương tây. Người tu Niệm Phật được sinh về Tịnh Độ thì không bao giờ trở lui nữa. Môn Tịnh Độ lập bốn Bất Thoái, lấy Thế Giới Cực Lạc ở phương tây làm Xứ Bất Thoái (nơi chốn không trở lui). Vãng sinh thập nhãn (Đại 84, 102 thượng) nói : Ra khỏi làng Luân Hồi, đi tới cõi Bất Thoái. (xt. Bất Thoái).