Bất Thoái Tướng

《不退相》 bù tuì xiāng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong chín bậc Vô học, một trong 27 Hiền thánh. Chỉ cho bậc Thánh vô học Lợi Căn nhất mà Công Đức ngài đã tu được hoàn toàn không bị lui mất. Tức là bậc Bất Thoái Pháp A La Hán nói trong kinh Phúc Điền của Trung a hàm quyển 30. [X. luận Thành thực Q. 1. phẩm Phân Biệt thánh]. (xt. Cửu Vô Học, Nhị Thập Thất Hiền Thánh).