Bát Đại Bồ Tát Kinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Có 1 quyển. Ngài Pháp hiền đời Tống dịch. Thu vào Đại chính tạng tập 14. Trong kinh này, đức Phật nói với tôn giả Xá Lợi Phất rằng, nếu người nào hay một lòng nhớ nghĩ tới tên hiệu của năm đức Phật ở phương đông là: Thiện Tinh Tiến Cát Tường Như Lai ở nước Vô năng thắng, Phổ chiếu Như Lai ở nước Vô Ngã, Cát Tường Như Lai ở nước Thiện ái, Ấn nại la kế đô đặc phạ nặc vương Như Lai ở nước Tịch Tĩnh tạng, Hỉ công Đức Quang Tự Tại vương Như Lai ở nước Li trần, hoặc viết chép, đọc tụng giảng nói kinh này, thì người ấy sẽ không rơi vào ngã ác, hoặc trong nơi hạ tiện, mà được sinh lên cõi trời Trường thọ, thoát khỏi năm trọc, ba tai, tám nạn………... và có thể thành đạo tột bậc. Tên kinh này được đặt theo tên của tám vị Đại Bồ Tát ở ngay đầu kinh (Diệu Cát Tường, Thánh quán Tự Tại, Từ thị, Hư Không tạng, Phổ Hiền, Kim Cương thủ, Trừ cái chướng, Địa Tạng), vì thế gọi là kinh Bát Đại Bồ Tát.