Bảo Châu

《寶珠》 bǎo zhū

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: viên ngọc báu; còn gọi là Minh Châu (, viên ngọc sáng) Như Ý, là vật do đức Bồ Tát Địa Tạng (Sanskrit: Kṣitigarbha, ) cầm trên tay trái. Như tại Thánh Phước Tự (, Shōfuku-ji) ở Trường Khi (, Nagasaki), Nhật Bản có câu đối rằng: “Chưởng thượng Minh Châu phá si vân ư Minh Phủ, thủ trung kim tích yết Huệ Nhật ư u đô (, ngọc sáng trên tay phá mây mê chốn Minh Phủ, tay cầm Tích Trượng rọi trời tuệ cõi tối tăm).” Hay trong Bạch Vân Thủ Đoan Thiền Sư Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 69, No. 1351) quyển Thượng có đoạn: “Ngã hữu Minh Châu nhất khỏa, cửu bị trần Lao Quan tỏa, kim triêu trần tận quang sanh, chiếu phá sơn hà vạn đóa (, ta có ngọc sáng một viên, lâu bị bụi trần che lấp, sáng nay bụi sạch tỏa sáng, chiếu khắp núi sông vạn cảnh).”