Băng Thượng Nhiên Hoả Dụ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Dụ đốt lửa trên nước đá. Ví dụ hiển bày việc Phàm Phu nhờ niệm Danh Hiệu của đức Phật A di đà mà được vãng sinh. Trong Vãng Sinh Luận chú quyển hạ, ngài Đàm Loan – một vị Đại Đức của Tịnh Độ giáo Trung Quốc – sau khi giải thích rõ về mười bảy thứ y báo Trang Nghiêm, khuyên rằng, người nào sinh niềm tin trong sạch chân thực, thì chắc chắn sẽ sinh về Tịnh Độ, chứng được lí sinh tức Không Sinh. Ngài Đàm Loan lại sợ rằng người đời sinh ngờ là Phàm Phu trụ nơi thấy biết thật có sinh mà không được vãng sinh; tức dù có vãng sinh, cũng không suốt trí vô sinh, cho nên ngài mới đặt ra ba Thí Dụ để nói rõ lí vãng sinh :
1. Ví như đem ngọc Ma Ni trong sạch bỏ vào nước đục, nước ấy trong ngay. Cũng thế, Phàm Phu tuy có tội nhơ đục trong vô lượng kiếp sống chết, nhưng nếu xưng niệm Danh Hiệu của Phật A di đà cũng có thể vãng sinh.
2. Ví như dùng lụa mầu vàng sẫm gói ngọc Ma Ni rồi để vào trong nước, thì nước sẽ hiện mầu vàng. Cũng thế, nếu Phàm Phu đã được vãng sinh, thì cũng nhờ Công Đức của cõi Tịnh Độ mà không dấy sinh mê lầm thấy có sinh. Thấy có sinh (Kiến sinh), nghĩa là người mong cầu vãng sinh, hoặc đã được vãng sinh, do bám dính vào tình cảnh Thù Thắng của sự vãng sinh ấy, nên không thấu suốt được lí sinh tức Không Sinh.
3. Ví dụ đốt lửa trên nước đá. Tức gom cả hai Thí Dụ trên lại mà giải thích chung. Theo Tịnh Độ Luận chú quyển hạ nói, ví như đốt lửa trên nước đá, lửa mạnh thì nước tan, nước tan thì lửa tắt. Cũng thế, ví như người hạ phẩm vãng sinh, tuy không biết lí Pháp Tính Không sinh, nhưng chỉ nhờ sức xưng niệm Danh Hiệu Phật A di đà, khởi ý vãng sinh, Nguyện Sinh Tịnh Độ Cực Lạc. Lại vì Tịnh Độ Cực Lạc vốn là cõi Không Sinh, người vãng sinh đến đó thì lửa thấy có sinh tự nhiên tắt. Qua các Thí Dụ trên đây có thể biết, lòng tin Nguyện Sinh là do niệm Danh Hiệu Phật A di đà mà khởi, còn tình thức của người vãng sinh tuy bám dính vào cái thấy biết thực có sinh, nhưng vẫn có khả năng sinh vào Thế Giới Không Sinh. Bởi vì, một khi đã được vãng sinh, thì nhờ Công Đức của cõi Tịnh Độ liền có thể dập tắt ngọn lửa tình thức thấy có sinh mà Thành Tựu được trí Không Sinh. Thí Dụ này đã trở thành một trong những luận đề quan trọng của Tịnh Độ Chân Tông Nhật bản khi bàn rộng về vấn đề vãng sinh.
1. Ví như đem ngọc Ma Ni trong sạch bỏ vào nước đục, nước ấy trong ngay. Cũng thế, Phàm Phu tuy có tội nhơ đục trong vô lượng kiếp sống chết, nhưng nếu xưng niệm Danh Hiệu của Phật A di đà cũng có thể vãng sinh.
2. Ví như dùng lụa mầu vàng sẫm gói ngọc Ma Ni rồi để vào trong nước, thì nước sẽ hiện mầu vàng. Cũng thế, nếu Phàm Phu đã được vãng sinh, thì cũng nhờ Công Đức của cõi Tịnh Độ mà không dấy sinh mê lầm thấy có sinh. Thấy có sinh (Kiến sinh), nghĩa là người mong cầu vãng sinh, hoặc đã được vãng sinh, do bám dính vào tình cảnh Thù Thắng của sự vãng sinh ấy, nên không thấu suốt được lí sinh tức Không Sinh.
3. Ví dụ đốt lửa trên nước đá. Tức gom cả hai Thí Dụ trên lại mà giải thích chung. Theo Tịnh Độ Luận chú quyển hạ nói, ví như đốt lửa trên nước đá, lửa mạnh thì nước tan, nước tan thì lửa tắt. Cũng thế, ví như người hạ phẩm vãng sinh, tuy không biết lí Pháp Tính Không sinh, nhưng chỉ nhờ sức xưng niệm Danh Hiệu Phật A di đà, khởi ý vãng sinh, Nguyện Sinh Tịnh Độ Cực Lạc. Lại vì Tịnh Độ Cực Lạc vốn là cõi Không Sinh, người vãng sinh đến đó thì lửa thấy có sinh tự nhiên tắt. Qua các Thí Dụ trên đây có thể biết, lòng tin Nguyện Sinh là do niệm Danh Hiệu Phật A di đà mà khởi, còn tình thức của người vãng sinh tuy bám dính vào cái thấy biết thực có sinh, nhưng vẫn có khả năng sinh vào Thế Giới Không Sinh. Bởi vì, một khi đã được vãng sinh, thì nhờ Công Đức của cõi Tịnh Độ liền có thể dập tắt ngọn lửa tình thức thấy có sinh mà Thành Tựu được trí Không Sinh. Thí Dụ này đã trở thành một trong những luận đề quan trọng của Tịnh Độ Chân Tông Nhật bản khi bàn rộng về vấn đề vãng sinh.