Bạch Vân Huệ Hiểu

《白雲慧曉》 bái yún huì xiǎo

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Hakuun Egyō, 1228-1297: vị tăng của Phái Thánh Nhất thuộc Lâm Tế Tông Nhật Bản, tự là Bạch Vân (), người vùng Tán Kì (, Sanuki, thuộc Kagawa-ken []). Lúc nhỏ ông đã lên Tỷ Duệ Sơn () học giáo học Thiên Thai, rồi đến nghe giới luật ở Tuyền Dũng Tự (, Sennyū-ji), sau đến Đông Phước Tự (, Tōfuku-ji) gặp được Viên Nhĩ (, Enni), theo hầu hạ vị này trong vòng 8 năm, có chỗ khế ngộ. Vào năm thứ 3 (1266) niên hiệu Văn Vĩnh (), ông sang nhà Tống cầu pháp, đi ngao du khắp đó đây, cuối cùng được đại ngộ dưới trướng của Hy Tẩu Thiệu Đàm (). Sau ông trở về nước, và vào năm thứ 5 (1292) niên hiệu Chánh Ứng (), thể theo lời thỉnh cầu ông đến trú trì Đông Phước Tự. Vào ngày 25 tháng 12 năm thứ 5 niên hiệu Vĩnh Nhân (), ông Thị Tịch, hưởng thọ 70 tuổi đời và 54 Hạ Lạp. Ông được ban cho Thụy Hiệu là Phật Chiếu Thiền Sư (). Ông có để lại các tác phẩm như Huệ Hiểu Hòa Thượng Ngữ Lục () 2 quyển, Bạch Vân Hòa Thượng Ngữ Lục ().