Bạch Tượng

《白象》 bái xiàng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: voi trắng toàn thân, vì con voi có uy lực lớn nhưng tánh tình nhu thuận, cho nên khi vị Bồ Tát vào mẫu thai thường cỡi con voi trắng có sáu ngà hay Hiện Thân hình con voi trắng, biểu thị tánh của vị Bồ Tát khéo nhu hòa nhưng có oai lực vĩ đại. Bên cạnh đó, 6 ngà voi thể hiện tinh thần Lục Độ (), 4 chân là Tứ Như Ý (). Bồ Tát Phổ Hiền (Sanskrit: Samantabhadra, ) cỡi con voi trắng 6 ngà cũng Thí Dụ cho oai lực vô song như vậy. Như trong Phẩm Phổ Hiền Bồ Tát Khuyến Phát () thứ 28 của Diệu Pháp Liên Hoa Kinh (Sanskrit: Saddharma-puṇḍarīka,) có giải thích rằng: “Thị nhân nhược tọa, tư duy thử kinh, nhĩ thời ngã phục thừa Bạch Tượng vương, hiện kỳ nhân tiền, kỳ nhân nhược ư Pháp Hoa Kinh, sở hữu vong thất Nhất Cú nhất kệ, ngã đương giáo chi, dữ cọng độc tụng, hoàn Linh Thông lợi (, người ấy nếu ngồi, suy nghĩ kinh này, lúc bấy giờ ta lại cỡi vua voi trắng, hiện trước mặt người đó, nếu người đó đối với Kinh Pháp Hoa, bị sai mất một câu một bài kệ, ta sẽ chỉ cho, cùng với người đó đọc tụng, khiến được thông lợi).” Quá Khứ Hiện Tại Nhân Quả Kinh (, Taishō 3, 624) quyển 1 có đoạn rằng: “Nhĩ thời, Bồ Tát quán giáng thai thời chí, tức thừa lục nha Bạch Tượng phát Đâu Suất cung; vô lượng Chư Thiên tác chư kỷ nhạc, thiêu chúng danh hương, tán thiên diệu hoa, tùy tùng Bồ Tát (, lúc bấy giờ, Bồ Tát quán sát đã đến lúc giáng xuống bào thai, liền cỡi con voi trắng sáu ngà từ trên cung trời Đâu Suất xuống; vô lượng các vị trời trỗi những thứ âm nhạc, đốt các loại hương thơm, rãi hoa trời tuyệt diệu, theo Bồ Tát xuống)”. Bên cạnh đó, Ma Ha Chỉ Quán (, Taishō 46, 14) quyển 2 có giải thích rằng: “Ngôn lục nha Bạch Tượng giả, thị Bồ Tát vô lậu lục Thần Thông; nha hữu lợi dụng như thông chi tiệp tật, tượng hữu Đại Lực, biểu Pháp Thân hà phụ, vô lậu vô nhiễm, xưng chi vi bạch (, voi trắng sáu ngà là vị Bồ Tát có sáu Thần Thông vô lậu; ngà có mũi nhọn có thể xuyên qua rất nhanh; voi có sức mạnh phi thường, thể hiện cho Pháp Thân gánh vác nặng; không bị rỉ ra, không bị nhiễm ô, cho nên gọi nó là trắng)”.