An Thiền
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Hàm ý là an trú nơi tọa thiền. Đồng nghĩa với An tâm Pháp Môn, An Lạc Pháp Môn. Nếu an trú nơi tọa thiền mà tâm được bình tĩnh, thì gọi là An Thiền tĩnh lự. Cảnh Đức Truyền Đăng Lục Quyển 28 Đại Châu Tuệ Hải Chương (Đại 51, 441 trung), nói: Nhổ cái gốc sâu của sự Sinh Tử, được Tam Muội hiện trước mắt; nếu không An Thiền tĩnh lự thì tới đâu cũng thấy mờ mịt. Tổ Sư ngồi thiền tu hành mà thành cái chứng tích thạch sàng (giường đá), được gọi là An Thiền thạch, Tọa thiền thạch, đây bắt nguồn từ nguyên do đức Thế Tôn ngày xưa ngồi trên phiến đá dưới gốc cây Bồ Đề mà thành đạo. Ngoài ra, ngồi thiền không bị Hoàn Cảnh chi phối, Nhất Tâm tự do vô ngại, không cứ phải ở những nơi vắng vẻ giữa núi rừng, bên dòng suối, thì gọi là An Thiền bất tu sơn thủy(An Thiền không cần núi và sông). Bích Nham Lục Tắc thứ 43 (Đại 48, 180 thượng), nói: An Thiền không cần phải gần núi hoặc sông, hễ diệt được tâm đầu là lửa tự mát mẻ.