Am Trung Bất Tử Nhân

《庵中不死人》 ān zhōng bù sǐ rén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Tỉ dụ ai ai cũng vốn có đủ Phật Tính. Am, chỉ nhục thể, Bất Tử nhân (người không chết), Thí Dụ Phật Tính. Cảnh Đức Truyền Đăng Lục quyển 30 (Đại 50, 461 hạ), nói: Muốn biết người không chết trong am, há lìa túi da mà nay đang che lấp?.