Âm Trì Nhập Kinh

《陰持入經》 yīn chí rù jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gồm hai quyển. An Thế Cao đời Đông Hán dịch,thu vào Đại chính tạng tập 15. Mục đích kinh này là nói rõ các pháp tướng năm ấm (sắc, thụ, tưởng, hành, thức) và mười hai nhập (nhãn nhĩ tị thiệt thân tâm, sắc thanh hương vịxúc pháp... trong sáu ngoài sáu), đồng thời, nói tỉ mỉ các pháp trong kinh Tam thập thất phẩm (bốn ý chỉ, bốn ý đoạn, bốn thần túc, năm căn, năm lực, bảy giác ý, tám thứ đạo hạnh của Hiền giả). Lại tiến bước nữa mà nói rõ cái phương pháp do Đạo Đế mà thông suốt giải thoát. Vào thời đại Tam Quốc, tư tưởng giới Phật giáo Trung Quốc chia làm hai hệ thống lớn. Một là hệ thống Thiền Học Tiểu Thừa của An Thế Cao, hai là hệ thống Bát-nhã học Đại Thừa của Chi Lâu Ca Sấm. Những Kinh Điển trọng yếu của hệ thống An Thế Cao tức là kinh Ấm trì nhập, kinh An ban thủ ý. Cho nên, kinh Ấm trì nhập đứng trên lập trường Phật giáo Tiểu Thừa mà giải thích, luận bàn các Pháp Số và đạo giải thoát. Ngoài ra, Ấm trì nhập kinh chú là một tư liệu trọng yếu của sự nghiên cứu về tư tưởng Phật giáo và ngôn ngữ Dịch Kinh Phật ở Trung Quốc vào thế kỉ thứ
III. Cứ khảo chứng bản chú này, thì chắc nó đã được viết từ trước đời Tây Tấn, và Tác Giả phải là người thuộc hệ thống An Thế Cao, An Huyền, Khang Tăng Hội, Nghiêm Phật ĐiềuHàn Lâm Nam dương, Bì nghiệp Dĩnh châu, Trần tuệ Cối kê.