A Nhất

《阿一》 ā yī

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Aichi, ?-?: vị tăng của Chơn Ngôn Luật Tông Nhật Bản, sống vào khoảng giữa và cuối Thời Đại Liêm Thương (, Kamakura), húy là A Nhất (), tự Như Duyên (). Ông theo Duệ Tôn (, Eison, thông xưng là Hưng Chánh Bồ Tát [])Tây Đại Tự (西, Saidai-ji) học về giới luật và Mật Giáo. Đến năm 1276, ông thọ Cụ Túc Giới. Sau đó, ông đến trú tại Giáo Hưng Tự () vùng Hà Nội (, Kawachi) và bắt đầu tuyên dương giới luật. Năm 1286, ông thọ nhận lễ Quán Đãnh. Vào năm 1322, ông trước tác cuốn Hưng Chánh Bồ Tát Giảng Thức (), 1 quyển, để tán dương đức độ của Duệ Tôn.