A Dục Vương

《阿育王》 ā yù wáng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: Aśoka, Pāli: Asoka Aikuō, tại vị khoảng 270-230 ttl: âm dịch là A Du Ca (), ý dịch là Vô Ưu () gọi tắt là Dục Vương (), vị vua đời thứ 3 của vương triều Khổng Tước (Sanskrit: Maurya, ) vốn lấy thành phố Pāṭaliputra (tức Hoa Thị Thành []) của nước Ma Kiệt Đà (s, Pāli: Magadha ) làm thủ đô. Trong Kinh Điển Bắc Truyền bằng tiếng Phạn, Hán và Tây Tạng, đại thể ông xuất hiện khoảng hơn 100 năm sau khi đức Phật Diệt độ; theo truyền thuyết của Thánh Điển Pāli thì cho rằng ông tức vị vào năm thứ 128 sau khi đức Phật Diệt độ. Niên đại này được suy định từ niên đại của các vị vua Girisha mà có trong bản pháp sắc văn của nhà vua. Khi vua này tại vị, Ấn Độ là quốc gia vĩ Đại Thống nhất lần đầu tiên và chiếm đại bộ phận nước Ấn Độ dưới thời đại Anh Quốc. Vào thời trai trẻ, ông rất hung bạo đã giết anh em mình để lên làm vua rồi xâm lược các quốc gia lân cận; thế nhưng cuối cùng ông mới phản tỉnh hiểu được rằng bất cứ cuộc chiến tranh nào cũng bi thảm cũng có nhiều người phải hy sinh, cho nên ông tự trách mình và vô cùng ân hận. Chính sự ân hận ấy đã dẫn dắt ông đến với Phật Giáo, biết rõ rằng chính Phật Giáo có Lợi Ích cho lí tưởng của Nhân Sinh và hoà bình của xã hội. Vì vậy ông đã qui y và Nỗ Lực tuyên xướng giáo lý Phật Giáo. Nhà vua đã đặt tên cho giáo lý này là “pháp”, cho biệt phái các vị Pháp Đại Thần cũng như tăng sĩ để đi truyền giảng pháp trong và ngoài nước. Chính đích thân ông cũng đi tuần du khắp nước, tiến hành Thuyết Pháp và tham bái các Phật Tích. Tương truyền rằng ông đã cho xây dựng đầu tiên là A Dục Vương Viên Tự () tại thủ đô và kiến lập 84.000 ngôi tháp Xá Lợi khắp trong nước. Bên cạnh đó, ông còn chuyên tâm làm Phật Sự, cho nên Phật Giáo đã Nhất Thời đi đến hưng thịnh tột đỉnh của nó. Chính nhờ vị vua này mà Phật Giáo cũng đã được lan truyền sang các quốc gia lân cận tại Ấn Độ. Phía Tây Bắc từ địa phương Gandhāra đến Girisha, rồi thông qua vùng trung ương Châu Á và đến tận Trung Quốc. Về phương Nam, Phật Giáo cũng được truyền sang Tích Lan (Sri Lanka), và nơi đây đã trở thành nguyên lưu của Phật Giáo Pāli (Nam Truyền Phật Giáo) của các nước phương Nam. Nhờ có A Dục Vương, Phật Giáo Ấn Độ đã phát triển rất mạnh với tư cách là Phật Giáo quốc tế, cho nên trong lịch sử Phật Giáo ông đã trở thành người có công lao cống hiến và ủng hộ đắc lực nhất. Với tư cách là trưởng lão của Phật Giáo, trong các truyện bằng tiếng Pāli, có nêu lên nhân vật Mục Kiền Liên Tử Đế Tu (Pāli: Moggaliputta-tissa, ), còn Phật Giáo Bắc Truyền có nhân vật Ưu Ba Cúc Đa (s, Pāli: Upagupta ), cũng chính là vị vua này.