A Di Đà Kinh Sớ Sao

《阿彌陀經疏鈔》 ā mí tuó jīng shū chāo

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Sớ sao, 4 quyển. Ngài Châu hoành đời Minh soạn, thu vào Vạn Tục Tạng tập 33. Nội dung sách này là chú giải kinh A-di-đà do ngài Cưu-ma- la-thập dịch, rồi phỏng theo tác phẩm Hoa Nghiêm Kinh Sớ Diễn Nghĩa Sao của ngài Trừng Quán, soạn giả lại tự làm lời sao để giải thích thêm. Bản sớ sao này chia làm ba môn:
1. Thông tự đại ý, trong phần tựa chung, giải thích đại ý của bộ kinh.
2. Khai chương thích văn, mở ra từng chương để giải thích văn kinh.
3. Kết thích chú ý, kết thúc giải thích ý nghĩa chú Vãng sinh. Trong đây, riêng phần giải thích văn kinh lại có mười môn: Giáo khởi sở nhân, Tạng Giáo đẳng nhiếp, Nghĩa lí thâm quảng, Sở Bị giai phẩm, Năng Thuyên thể tính, Tông thú chỉ qui, Bộ loại Sai Biệt, Dịch thích tụng trì, Tổng Thích Danh đề, Biệt giải văn nghĩa. Ngài Châu Hoành dựa vào ý chỉ chủ yếu của kinh Hoa Nghiêm mà suy diễn cái lí trong văn kinh, rồi phán định rằng, kinh A-di-đà thuộc về Đốn Giáo, thông cả Chung Giáo và Viên giáo. Lại mỗi môn đều xứng lí giải thích, phát huy ý nghĩa sâu xa của kinh, và bảo phải đầy đủ cả tín, nguyện, hành. Sau hết, nêu ra thần chú Đắc sinh Tịnh Độ, bản dịch của ngài Cầu-na-bạt- đà la đời Lưu Tống, khuyên người trì tụng. [X. Phật Điển Sớ Sao Mục Lục Q.Hạ; Tịnh Độ Chân Tông Giáo Điển Chí Q. 3.].