Yếu Pháp Tự

《要法寺》 yào fǎ sì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Yōbō-ji: một trong 7 ngôi chùa trung tâm của Nhật Liên Tông, hiện tọa lạc tại Shintakakura-dōri (), Sakyō-ku (), Kyoto-shi (); hiệu là Đa Bảo Phú Sĩ Sơn (), thông xưng là Chùa Tùng. Người Khai Cơ chùa là Nhật Tôn Thượng Nhân (), pháp đệ của Nhật Hưng (). Năm kiến lập chùa là 1308 (Diên Khánh [] nguyên niên) hay 1312 (Chánh Hòa [] nguyên niên), được gọi là Thượng Hành Viện (). Trong khoảng niên hiệu Trinh Hòa (, 1345-1350), Đệ Tử của Nhật Tôn là Nhật Đại () mới tách riêng khỏi chùa này và sáng lập ra Trú Bổn Tự (); trong Vụ Loạn Pháp Hoa Thiên Văn thì chùa bị đốt cháy tan tành, nên ông mới hợp chung cả hai chùa lại, lấy tên là Yếu Pháp Tự. Trong khoảng niên hiệu Thiên Chánh (, 1573-1592), thể theo mệnh lệnh của Tướng Quân Phong Thần Tú Cát (, Toyotomi Hideyoshi), chùa được chuyển về phía Bắc của Kinh Cực Nhị Điều (); rồi đến năm 1708 thì lại bị cháy lần nữa, và cuối cùng chùa được dời về vị trí hiện tại. Vào năm 1770 (Minh Hòa [] 7), ngôi Chánh Điện được xây dựng lại rất tráng lệ, rồi đến Khai Sơn Đường, Khách Điện, Thư Viện, Pháp Bảo Tàng, Kinh Tàng, Nhà Lầu Chuông, v.v. Trong khuôn viên chùa có khá nhiều cây tùng to lớn, đặc biệt là loại Ngọa Long Tùng () rất nổi tiếng.

Yếu Pháp Tự. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/yeu-phap-tu. Truy cập 06/04/2026.