Vương Phi

《王妃》 wáng fēi

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có hai nghĩa. (1) Người phối ngẫu của Hầu Vương, Thái Tử. Như trong Quốc Ngữ (), Tấn Ngữ (), có đoạn: “Nhược Địch công tử, ngô thị chi y hề; trấn phủ quốc gia, vi Vương Phi hề (, như Địch công tử, ta nương vị ấy chừ; trấn yên quốc gia, là Vương Phi chừ).” (2) Người vợ lẽ của vua, vị trí sau Hoàng Hậu. Như trong Kim Quang Minh Kinh (, Taishō Vol. 16, No. 663) quyển 4, Phẩm Xả Thân () thứ 17, có câu: “Vương Phi văn dĩ, sanh đại ưu não, thế khấp mãn mục, chí Đại Vương sở (滿, Vương Phi nghe xong, sanh tâm lo buồn, nước mắt ràn rụa, đến chỗ Đại Vương).” Hay trong Tỳ Kheo Ni Truyện (, Taishō Vol. 50, No. 2063) quyển 3, Tập Thiện Tự Huệ Tự Ni Truyện () 12, cũng có câu: “Dự Chương Vương Phi cập Nội Quyến Thuộc, kính tín thậm thâm tùng thọ Thiền pháp (, Vương Phi ở Dự Chương vùng với Quyến Thuộc của bà, kính tin rất sâu, theo thọ Thiền pháp).”