Viên Đảnh

《圓頂》 yuán dǐng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: đầu tròn; tức là sau khi xuống tóc, hiện ra hình tướng của người Xuất Gia; tượng trưng cho tướng xa lìa Phiền Não. Vì vậy, vị tu sĩ Xuất Gia còn có tên gọi là “Viên Đảnh phương bào (, đầu tròn áo vuông).” Thuật ngữ này thường xuất hiện trong các điển tịch Phật Giáo. Như trong Phật Thuyết Mục Liên Ngũ Bách Vấn Kinh Lược Giải (, Tục Tạng Kinh Vol. 44, No. 750) quyển Hạ, Phẩm Tam Y Sự () thứ 11, có câu: “Viên Đảnh phương bào, danh vi Thích Tử Tỳ Kheo (, đầu tròn áo vuông, gọi là Thích Tử Tỳ Kheo).” Hay trong Nhập Chúng Nhật Dụng (, Tục Tạng Kinh Vol. 63, No. 1246) lại có câu: “Xuất trần ly tục, Viên Đảnh phương bào (, xa lìa trần tục, đầu tròn áo vuông).” Trong Quy Sơn Cảnh Sách Cú Thích Ký (, Tục Tạng Kinh Vol. 63, No. 1240) cũng giải thích rằng: “Tâm hình dị tục giả, ngoại tắc Viên Đảnh phương bào, tướng đồng Như Lai, nội tắc bội trần hợp giác, tâm tề Phật tuệ (, tâm và hình tướng khác với Thế Tục, [nghĩa là] bên ngoài thì đầu tròn áo vuông, tướng giống đức Như Lai; bên trong thì bỏ đi trần tục hợp với giác ngộ, tâm ngang bằng với trí tuệ đức Phật).” Hay trong Thiền Tông Quyết Nghi Tập (, Taishō Vol. 48, No. 2021) lại có đoạn: “Xuất Gia giả thoát trần ly tục, Viên Đảnh phương bào, Nhập Thánh siêu phàm, danh vi Tăng bảo (, người Xuất Gia thoát khỏi trần tục, đầu tròn áo vuông, Nhập Thánh siêu phàm, gọi là Tăng bảo).”