Viên Cụ

《圓具》 yuán jù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: là tên gọi khác của Cụ Túc Giới, vì người thọ trì Cụ Túc Giới thì gần với quả vị viên mãn của Niết Bàn (Sanskrit: nirvāṇa, Pāli: nibbāna ). Như trong Tỳ Ni Quan Yếu (, Tục Tạng Kinh Vol. 40, No. 720) quyển 2 có giải thích rằng: “Xuất Gia thọ Tỳ Kheo giới, cố vân Cận Viên, hựu vân cụ viên, diệc danh Viên Cụ; dĩ thử cụ giới, nãi Cụ Túc Niết Bàn chánh nhân, cố danh cụ viên Viên Cụ(, Xuất Gia thọ giới Tỳ Kheo, được gọi là Cận Viên [gần viên mãn], lại có tên là cụ viên [đầy đủ viên mãn], cũng gọi là Viên Cụ [viên mãn đầy đủ]; nhờ giới Cụ Túc này, mà đầy đủ nhân chính của Niết Bàn, nên gọi là cụ viên, Viên Cụ).” Từ Viên cụ này xuất hiện khá nhiều trong các Ngữ Lục Thiền Tông. Như trong Kiềm Nam Hội Đăng Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 85, No. 1591) quyển 6 có câu: “Phổ An Tùng Khuy Thiện Quyền Vị Thiền Sư, Sở Bắc Cù Thị Tử, nhân thế loạn nhập Kiềm, ngụ An Thuận chi Thái Hư Động Trĩ Nhiễm, y Hàm Quang Viên Cụ, tham Nguyệt Tràng Hòa Thượng ấn chứng, trú An Nam chi Vạn Thọ (, Thiền Sư Tùng Khuy Thiện Quyền Vị ở Phổ An, con của nhà họ Cù ở phương Bắc nước Sở, nhân thời loạn lạc mà đến Quý Châu, nhờ Thái Hư Động ở An Thuận được Xuất Gia, nương theo Hàm Quang thọ Cụ Túc Giới, rồi tham vấn Hòa Thượng Nguyệt Tràng được ấn chứng, trú tại Vạn Thọ thuộc An Nam).” Hay trong Kiến Trung Tĩnh Quốc Tục Đăng Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 78, No. 1556) quyển 22 có đoạn rằng: “Đàm Châu Đại Quy Sơn Tổ Triện Thiền Sư, tánh Ngô thị, Phúc Châu Hầu Quan nhân dã, Xuất Gia Viên Cụ, tham Đại Quy Tú Thiền Sư, khế ngộ Tổ ý, đạo hạnh cao khiết, lệ thực thô y (, Thiền Sư Tổ Triện ở Đại Quy Sơn, Đàm Châu, họ là Ngô, người vùng Hầu Quan, Phúc Châu; Xuất Gia và thọ giới Cụ Túc, rồi Tham Học với Thiền Sư Đại Quy Tú, lãnh ngộ ý của Tổ, đạo hạnh thanh cao, ăn gạo lức và mặc áo thô sơ).”