Vi Lâm Đạo Bái

《爲霖道霈》 wèi lín dào pèi

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Irin Dōhai, 1615-1702: vị tăng của Tào Động Tông Trung Quốc, tự là Vi Lâm (), hiệu Lữ Bạc (), Phi Gia Tẩu (), xuất thân Kiến An (), Tỉnh Phúc Kiến (福). Năm 14 tuổi, ông Xuất GiaBạch Vân Tự () và năm sau học kinh luận. Năm 18 tuổi, ông đến viếng thăm Quảng Ấn () ở Bảo Thiện Tự (), Phần Thường (), rồi theo sự hướng dẫn của vị này ông đến thăm Vĩnh Giác Nguyên Hiền (), hầu hạ nhân vật này mấy năm, nhưng sau ông lại đến tham vấn Mật Vân Viên Ngộ ()Thiên Đồng Sơn (), được đại ngộ song Mật Vân không Hứa Khả cho. Ông lại đem sở chứng này trình cho Nguyên Hiền, nhưng cũng không được công nhận. Vì vậy, ông giã từ thầy đi du phương Tham Học, kết am ở Bách Trượng Sơn (), Chuyên Tu Tịnh Nghiệp với mẫu thân trong vòng 5 năm và đến năm thứ 7 (1650) niên hiệu Thuận Trị (), ông lại theo Tham Học với Nguyên HiềnCổ Sơn (), cuối cùng được thầy Ấn Khả cho. Năm sau, ông lui về ẩn cư tại Quảng Phước Am () ở Kiến Ninh (). Đến năm thứ 14 cùng niên hiệu trên, ông làm Thủ Tòa của Cổ Sơn, và đến năm sau khi Nguyên Hiền qua đời, ông kế thừa sự nghiệp thầy và bắt đầu thăng tòa Thuyết Pháp. Sống được nơi đây 14 năm, ông lại hạ sơn và sống cuộc đời phiêu bạc, nhưng vì Cổ Sơn không có ai lãnh đạo nên ông lại phải trở về. Vào năm thứ 41 niên hiệu Khang Hy (), ông Thị Tịch, hưởng thọ 88 tuổi. Ông có để lại một số trước tác như Vi Lâm Đạo Bái Thiền Sư Bỉnh Phất Ngữ Lục () 2 quyển, Xan Hương Lục () 2 quyển, Hoàn Sơn Lục () 4 quyển, Pháp Hội Lục () 1 quyển, Lữ Bạc Am Cảo (稿) 4 quyển. Bên cạnh đó, ông còn biên tập bản Thiền Hải Thập Trân () 1 quyển.