Tùng Dung Lục

《從容錄》 cóng róng lù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shōyōroku: còn gọi là Tùng Dung Am Lục (, Shōyōanroku), nguyên bản là Vạn Tùng Lão Nhân Bình Thiên Đồng Giác Hòa Thượng Tụng Cổ Tùng Dung Am Lục (, Manshōrōjinbyōtendōkakuoshōjukoshōyōanroku), 6 quyển, bản Tụng Cổ của Hoằng Trí Chánh Giác () nhà Tống, có lời Bình Xướng của Vạn Tùng Hành Tú (), san hành vào năm thứ 17 (1224) niên hiệu Gia Định (). Trong khoảng thời gian niên hiệu Thiệu Hưng (, 1131-1162), Hoằng Trí Chánh Giác tiến hành biên tập 100 tắc Công Án của chư vị Cổ Đức, trong đó 11 tắc là Tụng Cổ của bản thân ông. Về sau, trong khoảng thời gian ẩn cư nhàn hạ tại Tùng Dung Am () trong khuôn viên Báo Ân Tự () ở Yến Kinh (, Phố Bắc Kinh), vào năm thứ 6 (1223) niên hiệu Gia Định nhà Nam Tống, Vạn Tùng Hành Tú đi theo vua Thái Tổ thân chinh Tây Vức, thể theo lời thỉnh cầu của Trạm Nhiên Cư Sĩ Gia Luật Sở Tài (), có thêm vào trong phần Hoằng Trí Tụng Cổ những lời dạy chúng, Bình Xướng, Trước Ngữ, lấy tên am thất của minh đặt tên cho bộ sách này là Tùng Dung Lục. Bản hiện tại có 6 quyển được trùng san vào năm thứ 35 (1607) niên hiệu Vạn Lịch () nhà Minh. Cùng với Bích Nham Lục (), bộ này được lưu hành rộng rãi trong Thiền Lâm; các bài Tụng Cổ trong đó có phong cách rất cao. Đối xứng với Bích Nham Lục được dùng rộng rãi trong Lâm Tế Tông, Tùng Dung Lục được dùng rất phổ biến trong Tào Động Tông để cử xướng Tông Phong. Cho nên có bộ Thiên Đồng Giác Hòa Thượng Tụng Cổ Báo Ân Lão Nhân Trước Ngữ () 2 quyển do Linh Thoại () ở Vạn Tùng Tự (, Manshō-ji), thành phố Danh Cổ Ốc (, Nagoya) Nhật Bản ghi lời Bình Xướng. Bản lưu bố có Tăng Quan Hoằng Trí Thiền Sư Tụng Cổ () do Cổ Điền Phạn Tiên () bổ chú san hành vào tháng 6 năm thứ 19 (1886) niên hiệu Minh Trị (). Sách chú giải chủ yếu có Tụng Cổ Xưng Đề () của Diện Sơn (), Tùng Dung Lục Biện Giải () của Thiên Quế (), Tiếp Tuy Lục () của Đỉnh Tam (), v.v.