Túc Duyên

《宿緣》 sù yuán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tức Nhân Duyên đời trước, kiếp trước; tức chỉ cho Nhân Duyên Thiện Ác trói buộc bởi đời Quá Khứ. Tôn Đà Lợi Túc Duyên Kinh (宿) thư 1 cũng như Cốt Tiết Đầu Đông Nhân Duyên Kinh () thứ 4 của Phật Thuyết Hưng Khởi Hành Kinh (, Taishō Vol. 4, No. 197) quyển Thượng cho rằng ác duyên của đời trước là Túc Duyên. Trong khi đó, Phẩm Hiền Thủ () của Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm Kinh (, Taishō Vol. 10, No. 279) quyển 15, Cầu Na Bạt Đà La Truyện () của Cao Tăng Truyện (, Taishō Vol. 50, No. 2059) quyển 3, v.v., cho rằng duyên lành của đời trước là Túc Duyên. Trong Viên Giác Kinh Đại Sớ Thích Nghĩa Sao (, Tục Tạng Kinh Vol. 9, No. 245) quyển 3 có đoạn: “Tích nhật Linh Sơn, đồng thính Pháp Hoa, Túc Duyên sở truy, kim phục lai hĩ (宿, ngày xửa Linh Sơn, cùng nghe Pháp Hoa, Túc Duyên đeo đuổi, nay lai đến rồi).” Hay trong Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm Kinh quyển 25, Phẩm Thập Hồi Hướng () thứ 25, cũng có đoạn: “Vô số cung điện, vô số âm thanh, tùy thuận Túc Duyên, chư Thiện Tri Thức, Thị Hiện Nhất Thiết, Công Đức Trang Nghiêm, vô hữu cùng tận (殿宿, vô số cung điện, vô số âm thanh, tùy thuận Túc Duyên, các Thiện Tri Thức, Thị Hiện hết thảy, Công Đức Trang Nghiêm, không có cùng tận).” Hoặc trong tác phẩm Minh Phật Luận () của Tông Bính (, 375-443) nhà Tống thời Nam Triều lại có đoạn: “Huống Tu Di chi đại, Phật quốc chi vĩ, tinh thần bất diệt, nhân khả Thành Phật, tâm tác vạn hữu, Chư Pháp Giai Không, Túc Duyên miên mạc, ức kiếp nãi báo hồ (宿綿, huống chi Tu Di to lớn, nước Phật vĩ đại, tinh thần bất diệt, người có thể Thành Phật, tâm tạo ra vạn hữu, các pháp đều không, Túc Duyên xa xôi, ức kiếp còn Báo Ứng thay !).”