Tử Tư

《子思》 zi sī

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

429-434 ttl.: cháu của Khổng Tử, tên Cấp (), tự là Tử Tư. Ông đã từng theo học với Tằng Tử () và viết ra bộ Trung Dung () rất nổi tiếng.