Truyền Pháp Chánh Tông Ký

《傳法正宗記》 chuán fǎ zhèng zōng jì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Denbōshōshūki: 12 quyển, trước tác của Phật Nhật Khế Tung () nhà Tống, san hành vào năm đầu (1064) niên hiệu Trị Bình (), là bộ sách sử truyện của Thiền Tông tiếp theo Cảnh Đức Truyền Đăng Lục ()Thiên Thánh Quảng Đăng Lục (). Tác phẩm này luận rõ ngọn đèn truyền thừa từ 7 vị Phật trong Quá Khứ cho đến 6 vị Tổ Đông Độ, lấy căn cứ từ Xuất Tam Tạng Ký Tập (), Bảo Lâm Truyện (), v.v., để phản bác lại các thuyết về lược truyện của chư vị Thiền Sư từ sau thời Huệ Năng () trở đi trong Phú Pháp Tạng Nhân Duyên Truyện (), Tục Cao Tăng Truyện (), Tống Cao Tăng Truyện (), v.v. Vào năm thứ 6 (1061) niên hiệu Gia Hựu (), khi tác phẩm này hoàn thành, Khế Tung đã trình thư dâng lên vua Nhân Tông; đến tháng 3 năm sau thì được cho nhập vào Đại Tạng Kinh cùng với Phụ Giáo Biên (). Nhân đó, ông được nhà vua ban tặng cho Tử Y và hiệu là Minh Giáo Đại Sư ().