Trường Cốc Tự

《長谷寺》 zhǎng gǔ sì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Hase-dera: còn gọi là Phong Sơn Thần Lạc Viện (), Phong Sơn Tự (), Trường Cốc Sơn Tự (), ngôi chùa trung tâm Tổng Bản Sơn của Phái Phong Sơn () thuộc Chơn Ngôn Tông, là nơi tuần lễ chiêm bái thứ 8 trong số 33 ngôi chùa nổi tiếng ở vùng Tây Quốc; hiện tọa lạc tại Hasse (), Sakurai-shi (), Nara-ken (). Năm 686, Đạo Minh Thượng Nhân () kiến lập một ngôi chùa ở trên ngọn đồi phía Tây Sơ Lại Sơn () với tên là Bổn Trường Cốc Tự (); đến năm 733, nhờ sự hỗ trợ của Đằng Nguyên Phòng Tiền (, Fujiwara-no-Fusasaki), Đức Đạo Thượng Nhân () sáng lập Trường Cốc Tự ở vị trí hiện tại, an trí tượng đứng Thập Nhất Diện Quan Âm. Trãi qua các Thời Đại Nại Lương, Bình An, Liêm Thương, chùa luôn là nơi đến tham bái của các tầng lớp Hoàng tộc, quan lại, Quý Tộc cũng như thứ dân. Sự Linh Nghiệm của chùa đã được ghi lại qua những tác phẩm văn học nổi tiếng như Nhật Bản Linh Dị Ký (), Nguyên Thị Vật Ngữ (), Chẩm Thảo Tử (), Kim Tích Vật Ngữ Tập (), v.v. Năm 1588, Chuyên Dự () của Căn Lai Tự (, Negoro-ji) đến đây trú trì và biến nơi đây thành Đạo Tràng của Tân Nghĩa Chơn Ngôn Tông, và sau này chùa trở thành ngôi chùa trung tâm của Phái Phong Sơn thuộc Chơn Ngôn Tông. Dưới Thời Đại Giang Hộ, rất nhiều Học Đồ tập trung đến đây, từ đó xuất hiện không ít Học Tăng nổi tiếng. Chùa cũng đã trãi qua bao phen bị hỏa tai, cháy tan tành, nhưng rồi lại được phục hưng nguyên vẹn. Đến cuối Thời Đại Thất Đinh, chùa bị hoang phế. Hiện tại trong khuôn viên chùa có một số kiến trúc như Lầu Chuông, Nhân Vương Môn, Hoan Hỷ Viện, Thanh Tịnh Viện, Nguyệt Luân Viện, Mai Tâm Viện, Từ Nhãn Viện, Kim Liên Viện, Bản Nguyện Viện, Năng Mãn Luật Viện, v.v. Chùa hiện lưu giữ khá nhiều bảo vật như Trang Sức Pháp Hoa Kinh 32 quyển, Pháp Hoa Thuyết Tướng Đồ bằng bản đồng, A Di Đà Lai Nghênh Đồ, Tịnh Độ Mạn Trà La Đồ, tượng gỗ Địa Tạng, Bất Động, v.v.